Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2009

Bao la tinh me

Bao la tình mẹ
(Tạp chí Đương thời)

Dù hạnh phúc tràn đầy hay đắng cay khó nhọc, bao giờ mẹ cũng là người chờ ta ở cuối con đường. Tác phẩm Mong đợi của nghệ sĩ nhiếp ảnh Dương Thanh Xuân đã nói lên được điều này. Hết lo cho đời con, mẹ lại lo cho đời cháu. Bước vào tuổi cổ lai hy, cuộc đời đã sớm tối chóng chầy nhưng mẹ vẫn mong ngóng bước con gái mẹ về bên nếp nhà tranh vách đất. Để cho cháu thoả nỗi mong ngóng buổi cuối ngày. Mẹ bé đi làm nương hay chạy chợ đâu đó, mặt trời đã khuất về bên kia núi. Nỗi nhớ mong đợi chờ bà-mẹ-cháu-con khắc khoải như bóng hồng hoang đổ dài! Thương con nhọc nhằn, gian khó nên thần sắc mẹ lúc nào cũng ngời ngợi niềm tin, mẹ không cười nhưng mắt mẹ cười, tóc mẹ bạc sáng bừng gương mặt… Màu áo hoa của cháu ngây thơ cũng làm đậm thêm lòng tin của bà. Bên khung cửa gỗ đơn sơ đầy mối mọt thời gian là biểu trưng của tình mẹ dạt dào nhưng không bao giờ xưa cũ, con gái mẹ có nhớ bước quay về?
Bức ảnh Mong đợi của Dương Thanh Xuân mở đầu cho chuyên đề Bao la tình mẹ với nhiều bài viết và hình ảnh xúc động về đấng sinh thành của mỗi con người chúng ta.

(nguồn Tạp chí Đương Thời)